CAD: Nhân quả là có thật. Đó là một qui luật thể hiện sự công bằng trong vũ trụ và để con người học hỏi và tiến hóa. Nhân dịp đầu năm học mới, 2020-2021, tôi lại muốn đăng lại một bài viết của một giáo viên dạy toán cấp III kể lại câu chuyện có thật của mình. Mong rằng mỗi chúng ta đều học hỏi được nhiều điều từ câu chuyện có thật này. Chuyện này tôi đã cắt từ một bài báo rồi lưu trong hồ sơ chuyên môn của tôi  có lẽ hơn 15 năm, nay lấy ra gõ lại để đăng hầu chuyện với các đồng nghiệp gần xa.

Thuở còn cắp sách đến trường, tôi thuộc ‘văn như hũ nút”. Ôn toán thì còn đỡ hơn nên về sau tôi thi vào khoa toán đại học sư phạm. Ra làm thầy đã hơn hai mươi năm mà cứ nghĩ đến môn văn là thấy “tim đập, chân run”, huống chi giờ đây viết cả một bài báo.

Nhưng vì đã trót làm thầy, thấy cái nghề của mình sao vẫn lắm chỗ chưa yên, nên liều mạng giãi bày; trước là để nhẹ mình, sau may ra góp được chút đỉnh gì đó đúng.

Xin được bắt đầu bằng câu chuyện có thật.

Hồi đó, tôi dạy ở trường cấp III vừa học vừa làm Đức Linh, Thuận Hải. Vì nhà tôi ở sát cổng trường nên học trò cứ ra vô luôn. Trong số đó có cậu B, dốt toàn diện,riêng môn toán thì phải nói là “dốt kiệt xuất”. Lẽ ra B không được dự thi tốt nghiệp 12 năm đó vì trong năm kết quả học tập quá tệ, nhưng chúng tôi ai cũng nghĩ học trò ở trường này đã quá cực khổ, mà không cho dự thi tốt nghiệp thì “chết không nhắm mắt”. Thế là chúng tôi thi nhau “nhắm mắt”, cho điểm “lụi” rồi rồi tổng kết “lụi” để B đủ điều kiện dự thi.

Chẳng biết nhờ phép màu nào mà B đỗ luôn tốt nghiệp 12 năm đó. Phép mầu tiếp tục triển khai đưa B “bay” vào trường Cao đẳng sư phạm tỉnh , rồi “bay” ra, “phóng” thẳng về trường phổ thông cơ sở xã tôi, dạy toán trúng luôn cái lớp 9 mà đứa em gái tôi đang học.

Lẽ ra tôi không biết hành trình trên của B, vì ngay sau năm B tốt nghiêp 12, tôi đã chuyển sang dạy ở Đồng Nai. Nhưng một hôm tôi về thăm nhà, gặp đứa em gái đang làm toán, và tôi đã ghé mắt nhìn.

-Em làm sai hết rồi, làm lại đi!

-Ủa, em đang chép lại lời giải của thầy…

-Thầy nào mà…, tôi suýt lỡ lời, đưa cuốn vở chép toán đây cho anh coi!

Tôi chăm chú coi hết quyển vở rồi vô cùng kinh hoàng cho môn toán của ông thầy này.

-Thầy nào đang dạy toán cho em vậy?

-Thấy B, ngày trước học với anh, ra vô nhà mình hoài anh không nhớ à?

Tôi bật ngửa. Làm sao quên nổi đứa học trò “khủng khiếp” đó. Quả báo chắc? Tôi đã ghi điểm khống , đã tổng kết tầm bậy cho B thì bây giờ cậu ta dạy tầm bậy lại cho em gái tôi, đâu có gì lạ?

Tôi đâm triết lý, cứ vẩn vơ so sánh cái “đạo giáo” mà tôi đang hành với các thứ tôn giáo đang hiện có trên đời. Thì ra “đạo” của tôi khắc nghiệt hơn cả. Làm điều xằng bậy, đạo Phật còn chờ đến kiếp sau, đạo Thiên Chúa còn chờ đến ngày phán xét. Riêng cái anh giáo dục là làm liền, đem ngay cái xằng bậy mà anh gieo ra giáng thẳng vào đứa em út, con cái, chau chắt mình ở kiếp này.

Như anh chàng bị sái quai hàm, đau nhói mà không nói ra được.

Nghiêm Sĩ Thịnh

(Ttrường PTTH Xuân Lộc, Đồng Nai)

CAD: Qua câu chuyện này, thiết nghĩ nhân quả luật nhân quả không chỉ vận hành đối với người thầy và đứa em gái này, mà có lẽ nó còn “linh ứng” với đội ngũ chấm thi (vì đã cho học sinh B đỗ), với toàn trường cao đẳng sư phạm ( vì đã dám tuyển chọn, đào tạo em B kém chất lượng mà vẫn cho ra trường), và nhìn rộng ra nữa, ta sẽ thấy có lỗi của hệ thống giáo dục vì quá coi trọng thành tích, xem nhẹ chất lượng giáo dục và đào tạo, để con voi có thể chui lọt lỗ kim được, để một học sinh kém cỏi dễ dàng trở thành một giáo viên “đàng hoàng” trong xã hội. Có bao nhiêu người thầy như thế  đang tồn tại trong đất nước ta? Hệ lụy chắc chắn sẽ còn rất lâu dài cho đất nước này.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *