Trên thế giới này, không có gì tuyệt vời hơn là mang hạnh phúc đến cho người khác mà không màng đến những vấn đề của bản thân mình. Bởi vì, khi bạn chia sẻ hạnh phúc, thì hạnh phúc sẽ nhân đôi. Đôi khi sự giàu có về tình yêu thương cao cả sẽ vượt qua cả cả bệnh tật hay cái chết.

 

Có hai người đàn ông mắc trọng bệnh cùng nằm điều trị trong một buồng bệnh viện. Người đàn ông ở chiếc giường bên ô cửa sổ duy nhất của căn phòng có thể ngồi thẳng người dậy trên giường trong nửa ngày, trong khi người đàn ông còn lại chỉ có thể nằm im trên giường cả ngày mà không thể ngồi dậy hay đi lại được.

Hàng ngày, sau bữa trưa, người đàn ông bên cửa sổ thường ngồi dậy nhìn ra ngoài khung cửa, rồi miêu tả lại cuộc sống sôi động mà ông đã nhìn thấy cho người bạn ở giường bên cạnh nghe.

Người đàn ông bên cửa sổ đã phác họa khung cảnh bên ngoài chi tiết, tỉ mỉ đầy sống động về một công viên xanh mát với hồ nước thơ mộng, những chú thiên nga bơi lội, và những em nhỏ đang tung tăng thả thuyền đồ chơi trên mặt nước. Một khung cảnh thanh bình đầy màu sắc. Người đàn ông còn lại thuận theo lời miêu tả đó mà tưởng tượng ra những cảnh vật tuyệt vời ấy, tự vẽ lên bức tranh về thế giới muôn màu cho riêng mình. Họ cứ làm như vậy ngày này qua ngày khác.

Nhưng đến một hôm, khi y tá vào phòng, cô thấy người đàn ông bên cửa sổ đã đi vào giấc ngủ ngàn thu với vẻ mặt mãn nguyện, thư thái. Người đàn ông còn lại đề nghị y tá được chuyển giường sang gần cửa sổ. Người y tá đã đáp ứng nguyện vọng của ông, sau đó rời đi, để ông lại một mình trong căn phòng.

Ông ráng sức nâng khuỷu tay và rướn mình hướng về phía cửa sổ. Thế nhưng, những gì ông thấy chỉ là một bức tường trần trụi. Ông liền gọi y tá và hỏi rằng những gì người đàn ông ở giường bên ô cửa sổ trước kia thấy và kể lại cho ông nghe là như thế nào.

Cô y tá cho hay người đàn ông đó bị mù và đến bức tường ông ấy cũng không nhìn thấy được chứ chưa nói gì đến những thứ khác. Ông ấy chỉ muốn cổ vũ tinh thần cho người bạn của mình mà thôi…

Người đàn ông mù đó quả là có một tấm lòng cao thượng, ông đã quên đi bệnh tật của bản thân để mang đến niềm vui cho người bạn cùng phòng, kể cho bạn mình nghe về một thế giới tươi đẹp và chính ông cũng không nhìn thấy được.

Vậy mới nói, thước đo sự giàu có của một người không phải là của cải vật chất hay những gì mà người đó đang sở hữu. Nếu bạn muốn biết mình giàu có cỡ nào, hãy đếm xem bạn có được bao nhiêu thứ không thể mua được bằng tiền!

(Sưu tầm)

CAD: Trạng thái tâm trí trước lúc lìa đời là rất quan trọng, nó đóng góp phần lớn vào chất lượng sự chuyển sinh ỏ đời sau của mỗi chúng ta. Ở câu chuyện giàu chất nhân văn này, chúng ta thấy rằng người bệnh mù đã cố giúp cho người sáng (đang bệnh nặng) và cho cả chính mình có một tâm trạng tốt nhất, để nếu không vượt qua được cửa tử thì nó cũng có tác dụng chuẩn bị cho sự ra đi tốt nhất cho cả hai. Người bệnh mù này ắt hẳn phải là một nhà tâm linh học cừ khôi mới có thể sáng tạo ra một “cú lừa đáng yêu” và ngoạn mục như thế.Và như một hiệu ứng nhân quả, hành động gieo hạt giống tốt đó đã giúp cho người mù này có một sự giải thoát cho chính mình sơm nhất, hạnh phúc nhất! Cho đi cũng chính là sự nhận lại. Các bạn cũng có thể làm như thế với người thân của mình khi có thể. Thay vì khi thăm hay chăm sóc nhau một cách bình thường, thì chúng ta hãy giúp, hãy sáng tạo một bức tranh kì diệu nào đó cho người thân có một tinh thần, một thái độ lạc quan , yêu đời, tràn đầy niềm tin . Để khi nhắm mắt xuôi tay, người thân của ta có thể mỉm cười mãn nguyện và nói rằng “Tôi không còn ghét bỏ ai nữa”, “Tôi  không hề nuối tiếc điều gì trên cõi đời này cả”, rằng “Những việc cần nói ,đã nói, những việc cần làm, đã làm”, “Tôi đã sẵn sàng cho chuyến ra đi vềcõi sáng”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *