CAD: Dưới đây là một nghiên cứu đáng tham khảo cho cách sống sao cho đừng ân hận, đừng nuối tiếc về sau, khi sắp từ giã cõi đời. Đây như một nghiên cứu có tính cá nhân của tác giả này. Đối với tôi, không hẳn tôi đồng ý với cả 5 điều trong bài này là có tính phổ biến, mà có thể nhiều hơn thế nữa. Tuy nhiên, sau khi đọc xong bài này, tác giả ít nhiều cũng làm thức tỉnh trong mỗi chúng ta những MỤC ĐÍCH SỐNG CHO CHÍNH MÌNH.

Ðến cuối đời, có gì để tiếc?Một bài viết của một cô y tá người Úc dạy mình nhiều bài học về lẽ sống ở đời. Bài viết được truyền đi trên Internet, nhiều người bấm“like”.
Có một trang blog chỉ in lại bài này thôi mà cũng được tới 52.000 người bấm nút “like”.
Tôi chuyển bài nầy đến các bạn cũng như cho Chính Tôi, nguyện nghiền ngẫm sâu sắc lời trăn trối của những người sắp mất,vì sao? Vì người sắp mất là một con người TỰ DO và THÀNH THẬT, họ tiết lộ những gì thầm kín nhất mà bấy lâu nay trong cuộc sống họ không dám nói, dám làm và nhất là dám sống như ý mình bởi những chiếc áo, những “vai trò” mà xã hội đã khoát lên người họ, hoặc bởi chính họ phải tự mặc lấy vì không có một sự lựa chọn nào khác: áo của một người con, một người cha , một người mẹ, một người gương mẫu trong cộng đồng đoàn thể, một Thầy tu, một Linh mục,và hậu quả ta thấy có nhiều đứa con tốt nghiệp bằng cấp theo ý cha mẹ muốn rồi theo đuổi một nghề khác theo sở  thích của mình, một goá phụ phải ở goá vì sợ tiếng chê cười của làng xóm, một Linh mục lén lút lạm dụng tình dục con nít, một Thầy tu với những mối tình vụng trộm, một sư cô sắp mất đòi đệ tử đem cho mình một chén nước mắm…và kết qủa là ta đã sống đời sống của một NGƯỜI KHÁC , một người XA LẠ, đến lúc nằm trên giường chết, ta luyến tiếc tưởng chừng như ta chưa được sống bao giờ, và sự luyến tiếc nầy khiến ta hốt hoảng trước cái chết đang đến. Mong sao mọi người sống thật sâu sắc trong ngày hôm nay để ngày Mai ta không có gì để ân hận và luyến tiếc.
Bài viết mang tựa đề “5 nỗi hối hận của người sắp qua đời”, cho thấy những điều người ta tiếc nuối khi biết mình sắp chết.Tác giả Bronnie Ware là một nhạc sĩ sáng tác, từng là y tá chuyên điều trị người sắp chết. Ðây là những bệnh nhân biết mình không qua được, không muốn chữa trị nữa mà về nhà chờ ngày ra đi vĩnh viễn. Trong những ngày đó, cô Ware tới chăm sóc họ, cho họ uống thuốc, và họ trò chuyện với cô. Cô nói: “Họ trưởng thành rất nhiều khi họ phải đối mặt với cái chết của mình”. Khi cô hỏi họ có gì tiếc nuối không, một số câu trả lời cứ trở lại mãi. Dưới đây là 5 câu thường nghe nhất. Cô Ware hiện đã viết thêm thành một quyển sách mang tên “THE TOP FIVE REGRETS OF THE DYING”, Nhà Xuất bản Balboa Press, có bán trên Amazon.com.

  1. “Tôi ước gì tôi có đủ can đảm để sống cho mình, thay vì sống theo ước muốn của người khác”.
    Ðây là điều tiếc nuối lớn nhất – cô Ware nói. Khi sắp qua đời, nhìn lại, người ta mới thấy mình có những điều ước chưa bao giờ thực hiện. Hầu hết mọi người còn chưa thực hiện được một nửa điều mình muốn và
    phải nhắm mắt ra đi biết rằng đó là do chọn lựa của mình. Cô Ware nói: “Ðiều quan trọng là thỉnh thoảng phải thực hiện vài điều mình ước mơ. Ðến lúc mình bệnh thì trễ mất rồi. Sức khoẻ là điều kiện để thực hiện
    nhiều thứ, mất rồi thì quá trễ”.
    2. “Tôi ước gì tôi đừng đi làm nhiều quá như vậy”.
    Cô Ware nói gần như bệnh nhân phái nam nào cũng nói vậy. Các ông ấy do quá quan tâm đến việc làm đã lỡ mất thời thơ ấu hay thiếu niên của các con, lỡ mất tình bạn với người bạn đường. Phụ nữ cũng nuối tiếc như vậy nhưng ở thế hệ các bệnh nhân của cô Ware, số phụ nữ đi làm thường không nhiều. Còn đàn ông thì “tất cả nuối tiếc đã phí đi quá nhiều phần của cuộc đời cho cuộc chạy đường trường vì sự nghiệp”.
    3. “Tôi ước gì tôi có can đảm bày tỏ cảm xúc”

Nhiều người cố nén cảm xúc để không bị đụng chạm. Kết quả là cuộc đời của họ bị đè nén. Có người còn vì thế mà bị bệnh.


4. “Tôi ước gì tôi giữ liên lạc được với bạn bè”

Nhiều người không thực sự biết giá trị của tình bạn cũ cho tới những tuần cuối đời và nhiều khi không còn kịp tìm lại bạn cũ nữa. Ðời sống bận bịu, ai cũng có lúc bỏ bê bè bạn. Nhưng khi người ta biết mình sắp chết, người ta trước tiên hết lo sắp xếp vấn đề tài sản đâu ra đấy,
nhưng nhiều khi họ muốn sắp xếp để giúp đỡ những người họ quan tâm. Rồi họ lại quá yếu, quá mệt, không làm được việc này. Ðến cuối đời, cái còn lại chỉ là bạn bè và người thân là quan trọng.
5. “Tôi ước gì tôi cho phép mình được hạnh phúc hơn”.
Ðiều đáng ngạc nhiên là rất nhiều người nói lên điều này. Nhiều người phải đến lúc gần ra đi mới thấy hạnh phúc là một chọn lựa. Nhiều người cứ sống và làm theo thói quen, để quên đi mất mình có quyền thay đổi
hết để tìm đến hạnh phúc. Ðến lúc nằm trên giường bệnh, nhiều người lúc đó mới thấy chuyện người khác nghĩ gì, chê bai gì, là chuyện không quan trọng gì hết. Họ chỉ muốn được vui, được cười, được hạnh phúc.

Bronnie Ware

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *