• Đây là câu chuyện không hiếm gặp trong đời sống của chúng ta. Câu chuyện này có lẽ được dịch từ nước ngoài vì cái cách trả lời của cậu bé không phải là văn hóa của Việt Nam. Chuyện nhỏ nhưng tôi lại nghĩ nó không nhỏ. Tôi xin đăng lên để có người nào áp dụng được chút nào hay chút nấy. Những câu chuyện thực tế này cần được nhắc nhở nhau, và dạy cho con cháu mình một thái độ sống tốt hơn.

TRẢ GIÁ CHO BÓ RAU
Người phụ nữ hỏi thằng bé: “ bé bán mớ rau này giá bao nhiêu?”
Thằng bé trả lời: “3000₫ một bó, thưa bà.”
Người phụ nữ liền nói: “6 bó 12000₫, không bán tôi mua chỗ khác.”
Thằng bé nói: “ Bà cứ mua với cái giá mà bà muốn. Có thể đây là khởi đầu tốt, bởi từ sáng tới giờ con vẫn chưa bán được bó nào.”
Người phụ nữ lấy những bó rau và rời đi, lòng thầm đắc thắng.
Bà ta ngồi trên chiếc ô tô ưa thích của mình, tới một nhà hàng sang trọng để dùng bữa với bạn bè. Ở đó, bà và người bạn gọi bất cứ món ăn nào họ thích.
Sau đó, bà ra quầy thanh toán. Hóa đơn trị giá 1.950.000₫ và bà đã trả tới 2 triệu và còn dặn người chủ nhà hàng không cần thối lại.
Tình huống này xem ra khá quen thuộc với người chủ cửa hàng, nhưng thật quá nhẫn tâm với thằng bé nghèo khổ kia.
Vấn đề mấu chốt ở đây là: Tại sao chúng ta cứ phải tỏ ra quyền lực với những người nghèo khó? Và tại sao chúng ta luôn hào phóng với những người thậm chí không cần đến sự hào phóng của chúng ta?
Có lần tôi đọc được ở đâu đó một câu chuyện:
“Bố tôi có thói quen mua những thứ đồ nho nhỏ với giá cao từ những người nghèo khó, mặc dù ông không hề cần đến. Thỉnh thoảng ông thậm chí còn trả thêm tiền cho chúng. Tôi bắt đầu để tâm đến hành động này và hỏi bố tại sao lại làm như vậy? Bố tôi bèn nói: “Đó là quỹ từ thiện được bao bọc bởi phẩm giá, con yêu ạ.”
Tôi biết hầu hết mọi người sẽ không chia sẻ thông điệp này, nhưng nếu bạn nghĩ rằng mọi người cần biết đến nó, vậy hãy lan tỏa nó.

ST》
Nguồn: FB Lâm Thanh Điền https://www.facebook.com/100001779198062/posts/2775677102501569/

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *