Các bạn thân mến,

Thật thú vị về mặt giáo dục học và tâm lý học sau khi tôi xem video ngắn này. Thật thấm thía làm sao, nhất trong thời đại này. Tôi xin mời các bậc phụ huynh, các nhà giáo sau khi xem video này, hãy đưa ra những nhận xét của mình.

 

Lời bàn:

Đứa bé đã phản ứng với một thái độ rất mạnh mẽ là chụp cái điện thoại rồi ném thẳng xuống biển, khiến ta phải ngạc nhiên. Chúng ta có thấy rằng nhu cầu giao  tiếp giữa con và cha là có thật? Rõ ràng đứa bé đã cảm thấy bị bỏ rơi trong thời đại công nghệ này. Điều đáng ngạc nhiên là cái cách phản ứng của cô bé: cô bé đã dám làm điều nó muốn mà không sợ bị trừng phạt. Các bạn có cho là nó chỉ có ở xã hội  phương Tây?

Điều thứ hai, tôi càng ngạc nhiên và khâm phục vềthái độ của người cha hơn nữa. Ông đã không tỏ ra giận dữ vì đứa con đã có hành vi “hỗn” với mình và cũng không tỏ ra quá nuối tiếc cho chiếc điện thoại bị vứt xuống biển . Thái độ của ông chỉ là nhún vai, xoay hai tay, nói một cah1 ôn tồn để tỏ ý thất vọng và đứng dậy nhìn về hướng chiếc điện thoại bị ném đi. Chiếc điện thoại rõ ràng là rất quan trọng đối với mỗi chúng ta mà? Sao lại có môt  người bố tuyệt vời  đến như thế, biết quản lý cảm xúc đến như thế? Tôi tự hỏi người bố này có được học về giao tiếp với con cái không?

Các bạn hãy dự đoán xem nếu tình huống xảy ra ở Việt Nam thì đứa con sẽ ứng xử ra sao nếu chứng kiến người bố chỉ chăm chăm dùng điện thoại mà không quan tâm đến con mình?

Giả sử đứa bé Việt Nam cũng ném điện thoại của bố xuống biển thì lúc đó người bố Việt Nam sẽ ứng xử thế nào?

Chúng ta chắc chắn sẽ học nhiều điều về tình huống ứng xử này.

Hãy chia sẻ ở dưới bài này những điều bạn rút ra được. Nếu các bạn thấy  bổ ích, xin hãy chia sẻ lại với những người khác.

 

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *