Đàm Trung Phán phóng tác – CÂU CHUYỆN CẬN TỬ: NGƯỜI MÙ CÓ THỂ NHÌN THẤY MỌI THỨ TRONG LÚC CẬN TỬ

Share

Tác phẩm và tác giả: “People born blind can see during near death experience”, Kevin Williams

cantuLời nói đầu:
Chắc quý vị đã/đang/sẽ ngạc nhiên về những hiện tượng tâm linh trong những câu chuyên về cận tử. Trong bài viết dưới đây, quý vị còn thấy ngạc nhiên hơn nữa khi đọc bài viết của một người khiếm thị mô tả những gi người này “nhìn thấy” ở thế giới bên kia sau khi đã chết đi, sống lại. Phần viết nghiêng (italic) là phần viết của Kevin Williams dựa trên phần ghi chép lại về kinh nghiệm lúc cận tử của BS Kennth Ring và Sharon Cooper khi họ phỏng vấn về kinh nghiệm cận tử của những bệnh nhân mà họ đã quen biết trong nhà thương.

Xin mời đọc:
Trong 2 năm liền BS Kennth Ring và Sharon Cooper đã phỏng vấn 30 người mù trong lúc cận tử của họ, trong đó có bà Vicki Umipeg. Hai vị này đã viết một loạt bài tường trình này trong cuốn “Tuệ nhãn” (Mindsight). Vicki bị mù từ khi mới sinh ra đời, bộ phận thần kinh thị giác đã bị hủy diệt ngay khi Vicki ra đời, vì cô bé Vicki đã hít thở quá nhiều oxygen trong lúc nằm trong nôi dưỡng sinh (incubator). Tuy nhiên Vicki lại có thể nhìn thấy trong lúc cận tử. Câu chuyện do Vicki kể lại cho thấy người khiếm thị cũng như người thường đều cùng “thấy được” những gì trong lúc cận tử. Tuy rằng bà Vicki Umipeg đã chẳng có khái niệm gì về mầu sắc nhưng những kinh nghiệm kể lại của bà trong lúc cận tử thì chẳng hề khác biệt với những người không bị khiếm thị.
Vicki kể cho BS Ring biết bà ta đã thấy đang lơ lửng ở phía bên trên cái xác của bà ta trong phòng cấp cứu tại nhà thương sau khi bị tai nạn xe hơi. Bà ta đang ởtrần nhà, đứng nhìn một vị bác sĩ phái nam và một nữ y tá đang khám xét thân xác Vicki. Bà nhớ rất rõ đã nhìn thấy thân xác của bà đang nằm ở phía dưới.
Bà kể lại:
“Tôi biết thân xác đó chính là thân xác của tôi… Lúc đó tôi gầy lắm, vừa cao lại vừa gầy. Lúc ban đầu, tôi nhìn thấy nó nhưng mà chưa biết đó chính là cái thân xác của tôi.
Rồi tôi nhận thức được là tôi đang ở vị trí của trần nhà và tự hỏi: ‘Kỳ lạ thật, tại sao mình lại đang ở vị trí này nhỉ?’
Rồi lại nghĩ: ‘Ủa, hóa ra là mình à? Mình đã chết rồi sao?’
Ngoài ra, Vicki còn nhận thấy một điều làm cho bà biết chắc được rằng cái thân xác đó chính là thân xác của Vicki Umipeg.
“ Tôi đeo cái nhẫn vàng nơi ngón tay đeo nhẫn của tay phải, ngay bên cạnh cái nhẫn cưới của cha tôi. Tôi nhìn thấy rõ cái nhẫn này vì nó rất đặc biệt: nó có hình các quả cam trạm xung quanh”.

Có một điều rất lý thú và lạ lùng khi Vicki mô tả về hiện tượng “nhìn thấy” của một người bị khuyết tật. Bà cho biết cảm nghĩ riêng tư:

“Đây là lần đầu tiên mà tôi có thể hình dung ra được hiện tượng nhìn thấy và nhận biết được ánh sáng là như thế nào, vì rằng đây là lần đầu tiên tôi “nhìn thấy được nó”.

Rồi bà kể lại về kinh nghiệm hồn lìa xác (out-of-body-experience): nhẹ nhàng, nhanh chóng và bà ta đã bay xuyên qua các trần nhà rồi lên đến tận cái gác thượng của nhà thương. Rồi bà đã nhìn thấy phong cảnh xung quanh nhà thương. Vicki cảm thấy nhẹ nhàng khi đã thoát ra khỏi thân xác để bay lên cao, tha hồ mà bay vút lên cao. Vicki bắt đầu nghe thấy âm thanh với âm điệu tuyệt vời giống như tiếng hòa nhạc với âm thanh của các phong linh vậy.
Bỗng đâu bà ta bị cuốn hút vào một cái ống, đầu chui vào trước, rồi bà ta bị cuốn hút lên cao. Bên trong cái ống này, bà thấy tối om, rồi bà ta bị lôi cuốn về phía ánh sáng. Khi đã ra khỏi cái ống, điệu nhạc nay trở thành điệu nhạc thánh kinh và bà ta bỗng đâu thấy mình đang nằm dài trên thảm cỏ.
Xung quanh có cây cối, hoa nở rộ và rất nhiều người. Vicki đang ở một nơi có ánh sáng tuyệt vời và theo lời Vicki, thứ ánh sáng này mình có thể vừa cảm nhận được nó vừa trông thấy nó luôn. Những người xung quanh trông sáng ngời.

“Ai nấy đều là ánh sáng. Tôi cũng trở thành ánh sáng luôn. Ánh sáng của tình thương yêu. Chỗ nào cũng thấy yêu thương. Tình thương yêu đến từ cỏ, đến từ chim muông, đến từ những cây to.”

Vicki nhìn thấy vài người mà bà đã biết, họ đang đón chào bà tại nơi đây. Có 5 người cả thẩy. Debby và Diane là hai cô bé bạn học khiếm thị của Vicki và hai người này đã qua đời từ lâu lắm rồi, khi họ mới được 11 và 6 tuổi đời.
Trên thực tế, lúc sinh thời, cả Debby lẫn Diane đều bị tật nguyền, chậm phát triển và mù mắt nhưng ở nơi đây trông họ rất xinh đẹp, sáng ngời, khỏe mạnh và đầy sức sống.
Theo lời Vicki kể lại, bây giờ cả hai không còn là con nít nữa, mà họ là hai thiếu nữ đang tuổi xuân thì. Ngoài ra, Vicki còn thấy ông bà Zilk mà ngày xưa đã từng là hai người giữ trẻ và họ cũng vừa mới qua đời. Người cuối cùng là bà nội của Vicki cũng vừa mới qua đời trước đó 2 năm mà thôi. Trong lúc gặp nhau, họ không hề nói với nhau một lời nhưng theo lời Vicki kể lại thì họ chỉ cảm nhận thấy tình yêu thương nhau, tình đón chào nhau mà thôi.
Trong lúc vui sướng vô cùng tận này, Vicki cảm thấy mình bắt đầu thấu hiểu, hiểu rộng vô cùng.

“Tôi cảm thấy như mình có thể hết được mọi chuyện… và hình như tất cả mọi sự việc đều có ý nghĩa của nó. Tôi biết được nơi này là nơi nào… Nơi đây chính là nơi mà tôi có thể biết được câu trả lời cho những câu hỏi về cuộc đời, về các hành tinh, về Thượng Đế và tất cả mọi thứ… Hầu như nơi này là nơi chốn của trí huệ.”
Khi đang chiêm nghiệm về những điều này, Vicki nhận thấy ở ngay bên cạnh bà là hình dáng của một vị đang tỏa sáng, sáng hơn tất cả mọi người mà bà đã từng gặp.
Ngay sau đó, Vicki nhận biết được Sinh Linh (this being) đó chính là Jesus. Ngài chào hỏi Vicki rất êm thắm, trong khi đó Vicki hớn hở đón chào Đức Vạn Năng (omnicience) với niềm vui chan hòa.
Ngài tâm tình với Vicki bằng ý nghĩ:
“Thật là ngoạn mục, phải không? Tất cả mọi thứ ở đây đều là tuyệt vời và ăn nhịp với nhau. Rồi con sẽ thấy. Nhưng con chưa thể ở lại đây được. Thời gian chưa cho phép con ở lại đây. Con phải về lại trần gian!”
Vicki chưng hửng và phản đối mãnh liệt.
“Nhưng con muốn ở lại đây với Jesus.”
Sinh Linh cam đoan với Vicki là bà sẽ được trở lại, còn bây giờ Vicki phải trở về thế gian để học hỏi thêm và chỉ dậy thiên hạ về tình yêu thương và lòng tha thứ.
Tuy vẫn còn muốn phản kháng, nhưng Vicki cũng nhận thấy bà cần trở về cõi trần để có con. Tuy rằng lúc đó Vicki chưa có đứa con nào, nhưng cũng đã “rất muốn có con” (về sau này, Vicky có 3 đứa con), cho nên bà đã ưng thuận và sẵn sàng trở về cõi trần.
Trước khi Vicki rời nơi đó, Sinh Linh nói với bà: “Trước hết, con hãy nhìn xem cái đã!” Vicki đã nhìn thấy “mọi chuyện từ lúc mới sinh ra đời” qua một thiên phóng sự bằng hình ảnh của cuộc đời bà. Trong lúc “xem phim”, Sinh Linh ôn tồn chỉ dẫn và giải thích để bà có thể thấu hiểu những hành động của bà trong quá khứ và nhất là những hậu quả tai hại của những việc bà đã làm một cách sái quấy trong quá khứ.
Sau khi đã xem xong “cuốn phim cuộc đời”, Vicki nghe thấy: “Bây giờ con phải đi về!”
Bỗng đâu Vicki nghe thấy một tiếng động chói tai giống như cái “roller-coaster” bỗng dưng đi giật lùi vậy: Vicki đã trở lại với thân thể của bà ta.
Những bài tường trình của Ring và Cooper về người mù đầy dẫy những chi tiết về những hình ảnh na ná giống nhau; đây là một quy luật chứ không phải là một ngoại lệ gì hết. Tựu chung, khoảng 80% của những bài viết tường thuật về sự chết đi sống lại của người mù có nhắc đến phần thị giác (visual perception) trong lúc cận tử cúng như lúc xuất hồn.
Đối với người mù, lần đầu tiên khi họ mới có khái niệm về phần thị giác, họ cảm thấy lúng túng và rất khó chịu .Vicki đã viết:
“Tôi thấy rất khó khăn khi mới ‘biết nhìn’. Tôi không quen biết nó chút nào hết vì rằng đây là lần đầu tiên tôi mới ‘nhìn thấy’ được. Điều nầy rất là lạ đối với tôi, làm sao mà tôi có thể diễn tả nó được? Nó na ná giống như mình mới nghe được một tiếng nói nhưng mà lại chả hiểu ý nghĩa của nó là gì, mà chỉ biết đó là tiếng nói thôi. Vả lại trước đó mình cũng chưa từng bao giờ được nghe tiếng nói ấy nữa. Những từ ngữ và những câu nói này đều hoàn toàn mới, một thứ mà mình chưa hề hiểu được ý nghĩa của nó.”
Thay lời kết luận, xin mời Quý Vị đọc phần nhận xét dưới đây của bà Helen Keller, một phụ nữ rất phi thường (1):

“Cái chết thật ra chẳng khác gì như đi từ phòng này sang phòng khác. Tuy nhiên, đối với tôi nó có đôi chút khác biệt. Thưa quý vị: đó là, ở trong cái phòng khác này, tôi có thể nhìn thấy được”.
(1) Helen Keller: một phụ nữ khi còn nhỏ đã bị câm, điếc và mù nhưng rồi đã học được cách viết của người mù và câm, cách học nói của người câm, cách viết chữ của ngườì mù, đi học Đại Học và trở thành người rất danh tiếng trong xã hội Hoa Kỳ.

http://www.biography.com/people/helen-keller-9361967
Đàm Trung Phán
June 10, 2015
Mississauga, Canada

Leave A Reply

Sign up to our newsletter!