CHUYẾN ĐI CỦA MÌNH NGẮN LẮM ĐẤY! (Một nghệ thuật sống để BÌNH AN)

Share

Một thiếu nữ đang ngồi trên một xe khách công cộng

Một lão bà rách rưới tay xách nách mang chen vào ngồi bên cạnh

Khách ngồi bên bực mình hỏi sao cô không phản đối vì quyền của mình bị xâm phạm. Cô gái trả lời với nụ cười:

 “Chuyện nhỏ nhặt hơi đâu mà đôi co, chuyến đi chung chỉ ngắn thôi mà!. Đến trạm dừng sắp tới…tôi đã xuống xe…”

Đây là câu trả lời đáng xếp vào loại phương châm được mạ vàng dành ứng dụng trong phép xử sự thường nhật ở khắp mọi nơi.
“Chuyện nhỏ nhặt hơi đâu mà đôi co, chuyến đi chung chỉ ngắn thôi mà!”

Ước gì ai cũng nhận ra, chuyến qua trần thế cũng chẳng dài lắm đâu.

Giành nhau mấy cái thứ tào lao, chỉ tội uổng công, có ích chi?

Ai đó làm mình đau lòng?

Bình tâm, chuyến nầy chẳng có dài đâu!

Bị ai đó bội phản, hiếp đáp, nhục mạ mình?

Bình tâm, chuyến nầy chẳng có dài đâu!

Dù cho nỗi đau, nỗi buồn phiền là gì đi nữa, hãy nhớ là chuyến đi chung nầy ngắn ngủi lắm.

Hãy khoác lên mình chiếc áo dịu dàng. Đức tính dịu dàng không hề đồng nghĩa với thiếu cá tính, ương hèn, mà chính đấy mới là lòng cao thượng.
Chuyến đồng hành ở cõi tạm nầy thật ngắn ngủi và chỉ có một chiều.
Chẳng ai biết được chuyến đi của mình dài ngắn thế nào.

Chẳng ai biết được đâu là trạm xuống xe sắp tới của mình.

Cứ bình tâm nhé, chuyến đi ngắn lắm đấy!

 

Leave A Reply

Sign up to our newsletter!